Bị mẹ bỏ rơi vì ung thư máu, bé trai 4 tuổi chỉ biết nhớ mẹ qua bức tranh tự vẽ, câu hỏi đau đớn: Nếu con khỏi, mẹ có về không?

Bị mẹ bỏ rơi vì ung thư máu, bé trai 4 tuổi chỉ biết nhớ mẹ qua bức tranh tự vẽ, câu hỏi đau đớn: Nếu con khỏi, mẹ có về không?

Mới 4 tuổi nhưng cậu bé này đã phải tự mình chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo. Lẽ ra lúc này người bên em, yêu thương và cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn nhất này phải là mẹ của em mới đúng, thế nhưng điều đó thật sự lại quá “xa xỉ” mà em bé khó có được.

Cậu bé mà chúng tôi nhắc đến ở đây chính là La Minh Triết, người Hà Nam, Trung Quốc. La Minh Triết từ khi sinh ra vốn là một cậu bé nhanh nhẹn, thông minh và đẹp trai.

Cuộc sống của cậu bé hạnh phúc bên gia đình có bố mẹ, ông bà nội lúc nào cũng ở bên yêu thương và chiều chuộng em. Thế nhưng, một ngày nọ, khi phát hiện La Minh Triết mắc bệnh hiểm nghèo cả thế giới của em đều lung lay.

Không những phải chịu đựng sự đau đớn của bệnh tật, xé lòng hơn chính là lúc em mắc bệnh thì mẹ của em lại vì thấy con mang bệnh nặng lại dứt áo ra đi bỏ mặc em.

Một ngày, bé La Minh Triết đột ngột sốt cao. Câu chuyện khi các em bé nhỏ sốt cũng khá bình thường và cả gia đình cũng nghĩ vậy khi La Minh Triết sốt.

Bà nội đã đưa em ra bệnh viện nhỏ trong thôn để khám và được bác sĩ kê thuốc hạ sốt cho cháu uống. Thế nhưng, chỉ sau vài giờ, hết thuốc là La Minh Triết lại sốt lại và sốt cao bất thường.

Thấy cháu như thế bà nội lo lắng đưa cháu lên bệnh viện tuyến huyện để làm các xét nghiệm. Lúc này, cả gia đình bàng hoàng khi thấy tiểu cầu của La Minh Triết liên tục xuống thấp, lúc đầu tiểu cầu của cậu bé chỉ có 20%.

Cậu bé được chuyển lên tuyến trên và tiểu cầu đo được chỉ còn 18%. Sau cùng, kết luận của bác sĩ đã khẳng định, cậu bé bị bệnh máu trắng tế bào lympha B cấp tính. Điều này khiến gia đình vô cùng sốc và càng thương xót cho Minh Triết nhiều hơn.

Thế nhưng, nỗi đau bệnh tật đã khiến cậu bé đau đớn, giờ đây người mẹ của em còn khiến em đau đớn gấp bội. Thấy con bệnh nặng, lẽ ra là một người mẹ, chị ấy phải lao vào viện với con mới đúng, đằng này lấy lý do 2,3 hôm nữa mẹ mới về.

Mẹ của Minh Triết làm việc xa nhà, tận trên thành phố, nên việc về thăm con chị cũng phải sắp xếp. Thế nhưng, đó cũng chỉ là lời hứa suông mà thôi, có đợi đến 2,3 ngày và thêm nhiều ngày nữa mẹ của em cũng chẳng về chăm sóc cho em.

Vì mắc căn bệnh ung thư máu nên Minh Triết phải xạ trị liên tục. Với một người lớn tuổi, mỗi lần xạ trị cũng chẳng thể nào chịu nổi huống chi một em bé nhỏ tuổi như La Minh Triết. Tính từ lúc phát hiện bệnh, Minh Triết đã phải tiến hành xạ trị tới 14 lần, thân hình của cậu bé ngày càng gầy gò, ốm yếu.

Nỗi đau của bệnh tật đã đành nhưng nỗi đau tinh thần càng khiến em xuống sức hơn. Điều em luôn mong chờ lúc này là mẹ của em ở bên, chăm sóc và dành tình yêu thương cho em.

Mẹ vẫn còn hiện hữu, vẫn còn sống và làm việc ở thành phố, nhưng em nằm trong bệnh viện, đau đớn, đến người ngoài nhìn vào còn xót xa, ấy vậy mà một người mẹ như thế lại nỡ lòng bỏ con một mình chiến đấu với bệnh tật và sự đau đớn như thế.

Trong suy nghĩ của La Minh Triết lúc nào cũng nghĩ về mẹ. Cậu bé ngày nào cũng hỏi bố khi nào cậu bé mới khỏi và khi khỏi bệnh là em có thể gặp mẹ phải không?

Lúc nào em cũng mong mẹ sẽ về để ở bên cạnh và chăm sóc cho em

Là một người bố, xót xa cho con và cũng xót xa cho chính bản thân mình bởi vì mỗi câu hỏi của con như một con dao sắc nhọn cứa vào tim anh. Bố của La Minh Triết là anh La Chiến, dù cũng đau lòng không ngòi bút nào tả nổi nhưng bản thân anh vẫn phải cố gắng động viên cho con.

Anh dỗ dành cậu con trai bé bỏng bằng cách cho con vẽ một bức tranh của mẹ, rồi nhắc con rằng khi nào nhớ mẹ thì nhìn vào bức tranh kia. Mỗi ngày anh đều nói chuyện tâm sự với cậu bé rằng vì ba ở trong bệnh viện chăm sóc con rồi nên mẹ phải đi làm kiếm tiền cho con chữa bệnh.

Vốn là một cậu bé hiểu chuyện nên La Minh Triết cũng không hỏi bố nhiều nữa mà mỗi lần nhớ mẹ em lại mang bức tranh mình vẽ ra ngắm. Bà nội của La Minh Triết thấy cháu như vậy cũng vô cùng đau đớn. Mỗi ngày bà đều động viên cháu nội rằng cháu là con trai thì phải mạnh mẽ, ngoan, chịu khó chữa bệnh, nhanh khỏi rồi mẹ sẽ về.

La Minh Triết thực sự là một cậu bé đáng thương. Nhìn vẻ hồn nhiên, ngây thơ ấy của Minh Triết mà ai nấy cũng chạnh lòng. Bởi vì lẽ ra ở cái tuổi này, em phải được mạnh khỏe, tung tăng chơi đùa cùng với các bạn thì em lại suốt ngày chữa trị trong bệnh viện.

Bên cạnh đó, lẽ ra ở tuổi này em đang được mẹ ôm ấp, cưng nựng thì em lại chỉ được nhìn vào bức tranh vô hồn mà nhớ đến mẹ.

Tổng hợp

editor

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.