Bố mẹ ly hôn và tìm hạnh phúc mới, con gái ăn thức ăn thừa, tự mình lớn lên: Mẹ có chết cũng không dự đám tang

Bố mẹ ly hôn và tìm hạnh phúc mới, con gái ăn thức ăn thừa, tự mình lớn lên: Mẹ có chết cũng không dự đám tang

Có cha, có mẹ mà như không, chị ấy vẫn phải tự mình lớn lên, tự mình lo toan cuộc sống riêng mà không có bố hay mẹ bên cạnh. Đó là hậu quả của việc bố mẹ ly hôn, để lại cho chị không gì ngoài cuộc sống cô đơn, vất vả tủi hờn thấu đến tận tâm can.

Mẹ là người dứt ruột đẻ ra nhưng khi mẹ từ giã cõi đời người con gái này lại không muốn đến đám tang, không rơi một giọt nước mắt nào. Tại sao lại như thế khi người ta vẫn thường nói ơn mẫu sinh thành. Như vậy chị sẽ bị coi là đứa con gái bất hiếu thế nhưng chị chấp nhận điều đó bởi vì chị đã quá đau đớn với những gì mà chính mẹ ruột của chị đã làm với mình.

Dù mong rằng sau khi ly hôn, vẫn có mẹ bên cạnh sẽ yêu thương nhưng thực tế lại không như vậy.

Điều đau đớn nhất với người phụ nữ trong câu chuyện này chính là dù bố mẹ còn sống, còn tồn tại mà chị lại không được hưởng một phút giây hạnh phúc nào bên họ. Thậm chí bản thân chị còn trở nên cô đơn, cực khổ và đau đớn khi ở cạnh họ.

Đúng là khi hôn nhân tan vỡ, bố mẹ ai có đường người ấy đi thì khổ nhất vẫn chỉ là những đứa con. Và những đứa con ấy khi trực tiếp trải qua quãng thời gian đó mới thực sự thấm thía nỗi đau, tủi hờn.

Câu chuyện thật của chị công nhân nhà máy khiến nhiều người thương cảm xót xa. Đó là lý do mà chị chấp nhận bị người đời coi là kẻ bất hiếu còn hơn phải nhìn mặt mẹ của mình dù là lần cuối.

Tưởng có mẹ cuộc đời chị sẽ êm ấm nhưng không ngờ mẹ còn đẩy chị vào cay đắng nhiều hơn.

Chị ấy kể, sau khi bố mẹ chia tay, chị chọn theo mẹ mà không có một chút lưỡng lự nào. Dù ở với mẹ nhưng nhiều lần chị vẫn tìm bố, thế nhưng vì giận việc chị quyết tâm theo mẹ nên bố chị nói đừng tìm ông ấy nữa bởi ông ấy cũng có cuộc sống riêng.

Nghe những lời nói ấy chị quyết không bao giờ đi tìm hay hỏi thăm bất cứ điều gì liên quan tới bố. Những tưởng cuộc sống của chị sẽ hạnh phúc khi có sự chăm sóc của mẹ. Thế nhưng, chẳng mấy mẹ chị lấy chồng mới rồi sinh con. Chị không được nhận tình yêu thương của cha dượng, lại vô tình trở thành một kẻ giúp việc, lúc nào cũng lam lũ rồi khi rảnh cũng phải trông em, chẳng được học hành tử tế.

Còn nhỏ chị đã phải lam lũ mà không nhận được sự yêu thương của mẹ.

Lúc này, áp lực kinh tế nhiều, chị cũng vô tình trở thành cái bia đỡ đạn, mỗi khi giận hờn gì chị lại bị bố dượng mang ra mắng, chửi. Không chỉ dừng lại ở đó, vì muốn bố dượng được vui mẹ chị cũng thường mang chị ra để mắng tiếp. Điều này khiến chị vô cùng tủi thân và giận mẹ.

Không chỉ dừng lại ở đó, trong một lần chị ôm em trai sưởi ấm chẳng may làm áo bông của em bị cháy mà bị đánh đòn và chửi mắng. Chị tủi thân nên bỏ vào rẫy xa. Trời tối, chị bị lạc không tìm được đường về nhà. Khi đó, một cô bé 12 tuổi, bị lạc trong đêm, chị vô cùng sợ hãi và luôn mong mẹ sẽ đi tìm mình. Vừa đói, vừa sợ nhưng chị không tìm được lối về, phải ở lại trong rừng.

Cho đến sáng hôm sau chị tìm được đường về nhà. Nhưng thật sự chị không thể nào tưởng tượng được cảnh tượng trước mắt khi chị về nhà. Cả nhà vẫn đang ngủ ngon lành, chẳng ai đoái hoài đến việc chị có an toàn hay không và cũng chẳng ai quan tâm đến sự có mặt của chị trong căn nhà này.

Điều khiến chị đau lòng nhất đó chính là hành động của mẹ. Bà tỉnh dậy vẫn còn mắng nhiếc, rồi lại bắt chị trông em, rồi còn ông bố dượng cũng chẳng ngó ngàng gì. Khốn nạn hơn, chính ông bố dượng đã từng có lần tiếp cận, đụng chạm sàm sỡ con riêng của vợ. Chị hoảng hồn, nói với mẹ nhưng chính mẹ cũng chẳng bênh vực, còn mắng mỏ và xử tệ với chị nhiều hơn.

Lúc nào ở bên mẹ chị cũng bị mắng mỏ và đối xử tệ bạc.

Cuộc sống của người con gái cố gắng gượng cho đến khi chị 19 tuổi. Chị không thể nào chịu đựng được cuộc sống như vậy nên đã bỏ nhà ra đi, tìm dì ruột của mình mong cho cuộc sống thay đổi.

Vì thương cháu, dì đã tìm việc cho chị làm công nhân ở một nhà máy và từ đó chị không bao giờ quay trở về nhà nữa. Mặc dù sau này mẹ chị có đến tìm chị nhưng cũng chỉ là vòi tiền chứ chẳng có chút tình cảm yêu thương nào cả. Điều khiến chị thêm xót xa chính là bà đòi tiền thách cưới nhà trai khi chị chuẩn bị kết hôn với lý do rằng bà không thể nào nuôi chị không công.

Chị không thể nào chịu đựng nổi mẹ của mình mà nói thẳng với bà là chị tự lớn lên, chị từng phải ăn đồ thừa của nhà mẹ, mặc quần áo ăn xin hàng xóm, chị phải làm ô sin vất vả cực nhọc cho bà, chứ đâu phải bà nuôi chị không công đâu.

Thế nhưng, vì thương chị nên nhà trai vẫn đưa tiền để bà vui lòng đại diện nhà gái đến dự đám cưới. Sau lần đó, chị không còn coi bà là mẹ của mình, thậm chí gặp nhau trên đường chị cũng không nói gì. Cho đến bây giờ, khi bà mất đi, chị cũng không đến tiễn bà lần cuối. Bởi vì, trái tim của chị đã nguội lạnh, không thể còn chút yêu thương và kính trọng nào dành cho người mẹ của mình.

Qua câu chuyện này, chúng ta nhận thấy một điều rằng đã là cha mẹ thì phải có trách nhiệm với các con của mình. Cho dù bố mẹ có ly hôn thì cũng vẫn phải chăm lo, nuôi nấng các con thành người.

Tổng hợp

editor

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.