Ngày bán vé số mưu sinh, đêm tối bố dẫn 2 con vào nghĩa địa ở: Có ngày chẳng được bữa no

Ngày bán vé số mưu sinh, đêm tối bố dẫn 2 con vào nghĩa địa ở: Có ngày chẳng được bữa no

Hoàn cảnh của ba bố con ai chứng kiến cũng thấy xót xa. Có những ngày người đàn ông này chẳng kiếm nổi 5 nghìn đồng lo cho bữa ăn của ba cha con. Có lúc, các con anh cũng phải nhịn đói ngủ trong nghĩa địa.

Trong cuộc sống, có những hoàn cảnh khốn khó khiến ai cũng thương cảm. Họ không có một cơ thể bình thường như bao nhiêu người khác, không nhà cửa, không tiền bạc, lang thang khắp mọi xó xỉnh, làm đủ mọi công việc để có thể duy trì được sự sống.

Anh Luân và 2 đứa con lang thang là những mảnh đời bất hạnh như vậy. Được biết anh quê ở Bình dương, lên thành phố làm thuê kiếm sống. Ban đầu, anh làm thợ hồ, thế rồi chẳng hiểu duyên số thế nào anh quen chị Nhi rồi kết hôn.

Ba bố con anh ở trong túp lều ngoài nghĩa địa. Ảnh: Internet

Chị Nhi làm nghề bán quần áo ở chợ, cuộc sống cũng chẳng khấm khá nhưng cũng đủ lo tiền thuê nhà, đủ tiền ăn cho từng ấy người trong gia đình. Thế rồi chị Nhi sinh thêm con thứ hai, khó khăn chồng chất.

Chị đi bán thêm quả chùm ruột mưu sinh. Thế nhưng một hôm, khi đang hái quả trên cao, chị bỗng dưng bị ngã dập người, gãy xương và sau đó, chị bị liệt nửa người.

Kể từ sau tai nạn đó, chị Nhi nằm liệt giường. Chi phí điều trị ở bệnh viện đắt đỏ, con nhỏ lại chẳng có ai trông nom, anh Luân đành nghỉ việc phụ hồ vừa chăm con, vừa chăm vợ. Con trai lớn của anh đã có thể tự lập, nhưng đứa nhỏ vẫn còn đỏ hỏn, thiếu vắng hơi cha mẹ là khóc ngằn ngặt.

Con thơ khát sữa, vợ lại nằm liệt giường. Ảnh: Internet

Dịch bệnh ập đến, gia cảnh nhà anh càng thêm khó khăn khi việc làm ngày càng khốn khó. Cuối cùng, vì không thể trang trải được chi phí, anh Luân đành phải lang thang nay đây mai đó. Thấy hoàn cảnh gia đình nheo nhóc, một người phụ nữ đã cho gia đình anh ở trong khu nghĩa địa cuối xóm Ngã 3 chùa (Hóc Môn, TP.HCM).

Từ khi được mượn khu đất, anh Luân dựng cái chòi nhỏ che nắng, che mưa. Anh đặt tấm đệm lên bia mộ để các con ngủ, còn hàng ngày sinh hoạt cần tới nước đều được bà con chòm xóm cho. Ban đầu, vợ chồng anh cũng sợ, các con cũng sợ.

Sống ở nơi hoang vu, lạnh lẽo như thế này, anh thực lòng cũng xót xa cho các con vô cùng. Thế nhưng dần dần, cả gia đình anh cũng thích nghi được với cuộc sống mới. Vì không phải trả tiền thuê nhà nên các con anh cũng có thêm hộp sữa, bữa cơm tử tế hơn.

Anh phải bế con đi bán vé số. Ảnh: Internet

Thấy hoàn cảnh gia đình anh khốn khó, hàng xóm cũng giúp đỡ rất nhiều. Có người cho nằm nhờ lúc mưa to gió lớn, có người trông con giúp, có người lại cho con anh tiền, đồ ăn để cho tụi nhỏ đỡ đói bụng.

Nhiều lúc, cuộc đời khốn cùng khiến anh từng nghĩ đến cái chế, thế nhưng nhìn người vợ chỉ nằm một chỗ, mỗi ngày đi mỏi chân khắp ngõ hẻm cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền bán vé số, anh thấy cuộc đời bế tắc đến cùng cực.

Thế nhưng nghe tiếng con trẻ, anh lại tĩnh tâm trở lại. Nếu như vợ đã nằm một chỗ, anh bỏ các con ra đi, ai sẽ là người chăm sóc chúng. Nghĩ vậy rồi anh lại gạt suy nghĩ xấu đi, cố gắng để làm chỗ dựa cho vợ và các con.

Cảnh sống tạm bợ. Ảnh: Internet

Anh Luân kể, từ khi ở trong nghĩa địa, ba cha con anh thường đi bán vé số ngoài đường. Mỗi tờ vé số anh lãi được 1 nghìn đồng, thế nhưng có ngày anh chẳng kiếm nổi 5 nghìn đồng nên cả nhà phải nhịn đói.

Biết được hoàn cảnh của anh, kênh Youtube – Nghĩa Trọng TV đã tới thăm gia đình và tặng vợ chồng anh Luân một số tiền nhỏ, một chiếc xe máy mới để anh tiện di chuyển và có thể kiếm được công việc khác tốt hơn. Nói về lòng tốt của những nhà hảo tâm, anh Luân nghẹn ngào nói sẽ sống thật tốt để không phụ tấm lòng của mọi người.

Tổng hợp

editor

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.