Nhói lòng bé gái ung thư không dám khóc vì sợ mẹ buồn, lời nhắn cuối cùng ai cũng bật khóc: ‘Mẹ ơi con ngủ nhé’

Nhói lòng bé gái ung thư không dám khóc vì sợ mẹ buồn, lời nhắn cuối cùng ai cũng bật khóc: ‘Mẹ ơi con ngủ nhé’

Căn bệnh quái ác đã cướp đi cuộc sống của em, thế nhưng những nghị lực, tình yêu thương mà cô bé để lại ở thế giới này, vẫn được nhắc mãi.

Cách đây không lâu, trên mạng xã hội đăng tải một bài viết về của một người mẹ kể về hành trình cùng con chiến đấu với căn bệnh ung thư. Đó thực sự là câu chuyện xúc động, khiến ai khi đọc cũng nghẹn ngào.

Theo lời kể lại, người mẹ này năm nay 40 tuổi, chị có con gái học lớp 5. Cuộc sống cứ thế êm đềm cho đến mùa hè năm vừa rồi, con gái được học sinh giỏi và muốn được đi du lịch.

Những em nhỏ mắc ung thư. Ảnh: Internet

Vợ chồng chị thuê chiếc xe cùng cả nhà đi chơi. Anh chị đã kết hôn 12 năm, cuộc sống cũng cực nhọc vô cùng và mục tiêu là họ sẽ mua được căn chung cư trả góp để 2 con có cuộc sống thoải mái hơn.

Thế nhưng mọi chuyện chẳng như dự định khi trong chuyến du lịch, bỗng chốc con gái chị kêu đau chân. Chị đưa con đi khám và mang thuốc về cho con uống, thế nhưng bệnh chẳng thuyên giảm nên chị cho con lên bệnh viện tuyến trên. Bác sĩ chẩn đoán con bị ung thư xương.

Tin này chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Bác sĩ cho hay khối u đã mọc và đã bắt đầu phát triển mạnh, chị đưa con đi thăm khám thêm các bệnh viện ở Sài Gòn và kết quả vẫn không thay đổi.

Năm học mới, khi cả lớp nhập học cũng là lúc con nhập viện điều trị. Lúc vào bệnh viện, con vẫn lạc quan, hẹn cô giáo mấy ngày nữa khỏi về đi học, khi vào viện con vẫn cố gắng ăn uống đầy đủ.

Thấy mẹ khóc, con lau nước mắt cho mẹ, con hỏi mẹ sẽ lên thiên đường như ông nội đúng không. Con thực sự đã trở thành một chiến binh mạnh mẽ và kiên cường.

Hình ảnh khiến ai cũng nhói lòng. Ảnh: Internet

Cùng phòng với con có nhiều em bé rất nặng, các em đã phải bỏ chân tay, đầu trọc và sức khỏe yếu ớt, những tiếng kêu đau như cứa vào ruột gan những gười làm cha, làm mẹ. Nhưng con vẫn lạc quan, vẫn kiên cường.

Mỗi ngày con đều viết 1 trag giấy để kể về câu chuyện đi chữa bệnh, con viết về thuốc, về các bạn, về cuộc sống trong bệnh viện. Con còn nói với mẹ rằng sẽ là chỗ dựa cho mẹ, vậy nên con sẽ không khóc vì sợ mẹ sẽ khóc theo.

Mỗi lần đọc nhật ký của con, chị lại bật khóc. Bệnh tình của con ngày càng nặng, những khối u di căn nhanh và khiến cơ thể con khó chịu. Chứng kiến con vật lộn với sự sống, chị không còn cách nào có thể giúp được con.

Chân con phù ngày càng to, nhưng bé vẫn quyết không để mẹ bế đi vệ sinh mà tự làm mọi việc cá nhân của mình. Bác sĩ lại đến và thông báo tin buồn khi con có thể chỉ sống được nhiều nhất nửa năm nữa mà thôi. Kể từ đó một tuần con hóa trị 2 ống thuốc khiến con lở miệng, sụt cân, tóc cũng bắt đầu rụng.

Nhiều em bé vẫn lạc quan. Ảnh: Internet

Dù mệt mỏi, đau đớn và chán ăn nhưng con vẫn ăn hết suốt, con khen đồ ăn mẹ nấu ngon, con sự không ăn mẹ sẽ buồn. Có lẽ đúng như lời bác sĩ nói, giai đoạn này con chỉ sống vì người khác mà thôi.

Khi con phải cắt bỏ chân, gia đình chị từng định bán nhà đưa con sang Singapore chữa trị. Thế nhưng bác sĩ nói đã quá muộn rồi, con vẫn phải cắt chân đi. Lúc này, con vẫn cười, con nói với mẹ rằng con muốn trở thành thiên thần. Thiên thần đáng yêu lúc đau đớn quá cũng chỉ dám nói với mẹ con ngủ đây rồi lịm đi.

Tết năm đó là năm cuối cùng con được ở bên gia đình. Cả nhà được quây quần bên nhau nhưng giây phút quá ngắn ngủi. Con vào viện và phải thở máy, trước khi đi, con dặn mẹ con sắp về với ông rồi, mẹ đừng buồn nữa. Thậm chí có lúc, con còn xin mẹ cho con được chết. Những dòng nhật ký này đọc xong ai cũng rơi nước mắt.

Lời nhắn tới mẹ của mình. Ảnh: Internet

Ngày cuối cùng con sống, buổi sáng hôm đó con ăn hết cơm rồi nằm xem trên mạng, con mệt quá nằm ngủ, con ôm cánh tay của mẹ rồi nói con đi ngủ đây. Cứ thế rồi con lịm đi và không bao giờ tỉnh lại được nữa.

Năm đó con học lớp 5. Những dòng nhật ký cuối cùng con viết dành cho mẹ, con nói rằng con yêu mẹ, đọc những dòng chữ này, liệu cha mẹ nào không nhói đau?

Những dòng tâm tư này khi được đăng tải trên mạng xã hội đã khiến không ít người bật khóc theo. Người ta đau với nỗi đau của những gia đình chẳng may có người thân mắc phải bản án tử. Và xót xa hơn nữa với những nỗi buồn khi phải trải qua những ngày tháng chẳng khác nào địa ngục của những người làm cha, làm mẹ.

Tổng hợp

editor

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.