Quyên sinh

Không chịu được những cơn đau của căn bệnh u não hành hạ, chị Dự chọn cách tự ra đi với lời trăn trối nhờ mọi người giúp các con. Đớn đau đến tê dại, 3 đứa trẻ ngồi ôm tấm di ảnh khóc lặng lẽ.

Hỏi thăm về thôn Trung Chính, xã Xích Thổ, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình, chúng tôi lặng lại trước câu chuyện đau lòng của gia đình chị Dự. Còn chưa hết bàng hoàng, đau đớn, chị Bùi Thị Hải  – Chủ tịch hội chữ thập đỏ xã Xích Thổ nghèn nghẹn cho biết: “Hôm đó đúng ngày 20/10 em ạ. Các chị đang chuẩn bị tổ chức chương trình cho phụ nữ thì nhận tin chị Dự qua đời.

Thật sự là quá sốc, các chị chạy vội đến ngay thì chị ấy đã đi rồi. Trước đó chị Dự bị u não, đau đớn vật vã mấy năm trời, mà tiền không vay mượn được tiếp để đi viện. Chị ấy vì quá thương con nhưng lại bất lực nên mới lựa chọn cách này… Cả vùng biết chuyện ai cũng xót xa cho chị ấy”.

Mẹ u não quyên sinh, 3 con ôm di ảnh đớn đau đến tê dại - 1
Chị Dự chọn cách quyên sinh vì căn bệnh u não hành hạ nhưng không có tiền đi điều trị.

Mẹ u não quyên sinh, 3 con ôm di ảnh đớn đau đến tê dại - 2
Những đứa con đau đớn đến bất lực trước sự ra đi của mẹ.

Cảm giác sốc và lặng đi, tôi khẽ thắp lên bàn thờ chị nén hương thơm với bao nhiêu suy nghĩ. Một người mẹ bất lực đến kiệt cùng, bất đắc dĩ phải tự kết thúc cuộc đời của mình trong sự xót xa, đau đớn của những người ở lại. Trước mặt là 3 đứa con, các em cho đến giờ vẫn không chấp nhận được sự thật rằng người mẹ kính yêu đã không còn có mặt trên cõi đời này nữa.

“Trước hôm đó mẹ cố gượng dậy ngồi chải tóc cho em và dặn dò em phải cố gắng học tập để sau này đỡ đần các em. Em đã không hề biết rằng đó là lần cuối cùng em được ngồi với mẹ”- Cô bé Trần Thị Hiền vừa ôm tấm di ảnh của mẹ, vừa bật khóc nức nở.

Mẹ u não quyên sinh, 3 con ôm di ảnh đớn đau đến tê dại - 3
Anh Tiến rưng rưng kể lại những ngày vợ còn sống, hai vợ chồng thường ra con sông sau nhà đánh cá.

Hai em Trần Thị Kim Thoa (lớp 8) và Trần Quốc Dân (lớp 4) ngồi kế bên chị, đôi mắt cũng hoe đỏ run run. Sự ra đi quá đột ngột của mẹ khiến 3 đứa trẻ như rơi xuống vực thẳm của nỗi đau và sự hẫng hụt.

Đang trò chuyện với các cháu, thì từ xa anh Tiến lật đật đi vào. Gương mặt cúi gằm, buồn rượi, đôi chân run lập cập, anh ngồi sụp xuống hiên nhà mệt mỏi. Đã từ lâu anh mang trong mình đủ thứ bệnh, đi lại khó khăn nên trước sự ra đi đột ngột của vợ khiến anh càng sốc hơn.

Quay vào nhà nhìn các con, anh không chịu được cảm giác này nên quay mặt đi giấu những giọt nước mắt. Anh kể những ngày vợ còn sống, để có cái ăn cho 3 đứa con, đêm nào hai vợ chồng cũng chèo thuyền ra sông đánh cá. Cuộc sống tuy nghèo nhưng ấm áp, có vợ có chồng… Cho đến khi chị phát hiện bản thân bị u não.

Mẹ u não quyên sinh, 3 con ôm di ảnh đớn đau đến tê dại - 4
3 đứa trẻ đứng trước nguy cơ thất học vì bố đau yếu liên miên, mẹ không còn.

“Những ngày cuối trước khi cô ấy ra đi, cô ấy cứ dặn tôi là dù có chuyện gì anh cũng phải vững tâm làm chỗ dựa cho các con. Tôi thì biết là cô ấy sẽ không sống được lâu nhưng không nghĩ là cô ấy lại chọn cách ra đi như thế”.

Anh Tiến không kìm lòng được, vừa tâm sự, vừa phải bám tay vào tường để không ngã đổ ra đất. Đớn đau, bất lực, anh chỉ biết nhìn các con mà chưa thấy có chút ánh sáng nào cả. Con gái lớn đã nhiều lần tâm sự với bố xin nghỉ học, đi làm nuôi các em nhưng anh không cầm lòng được, nên lại nhờ mọi người động viên con.

Biết bố còn lo lắng chuyện của mình, Hiển lại gạt nước mắt, sụt sùi: “Mẹ con bệnh mấy năm, đau đớn liên tục, bố thì cũng yếu, đi lại còn khó khăn nên con không biết làm sao cả. Hiện tại cả 3 chị em đi học thì bố không lo được nên con tính xin nghỉ học đi làm nhưng bố không cho. Con không biết làm sao cả”.

Mẹ u não quyên sinh, 3 con ôm di ảnh đớn đau đến tê dại - 5
Hiển xin nghỉ học để chăm lo cho bố và hai em nhưng bố xin con học tiếp.

Xót thương cho 3 đứa trẻ, chúng tôi càng sốt ruột hơn bởi sức khỏe của anh Tiến ngày một yếu đi. Dõi đôi mắt ra xa về phía dòng sông sau nhà, anh Tiến lại mơ màng những ngày vợ chồng còn đi đánh cá… Vậy mà giờ chị đã ở một nơi rất xa không có bố con anh nữa.

Related Posts

N͏͏g͏͏ư͏͏ờ͏͏i͏͏ p͏͏h͏͏ụ n͏͏ữ c͏͏ó “b͏͏ụn͏͏g͏͏ b͏͏ầ͏͏u͏͏” k͏͏h͏͏ổ͏͏n͏͏g͏͏ l͏͏ồ, l͏͏ớn͏͏ d͏͏ầ͏͏n͏͏ s͏͏u͏͏ố͏͏t͏͏ 2 n͏͏ăm͏͏

C͏͏á͏͏i͏͏ b͏͏ụn͏͏g͏͏ p͏͏h͏͏ìn͏͏h͏͏ t͏͏o͏͏ k͏͏h͏͏i͏͏ế͏͏n͏͏ c͏͏ô k͏͏h͏͏ôn͏͏g͏͏ t͏͏h͏͏ể͏͏ n͏͏ằm͏͏ n͏͏g͏͏ủ t͏͏h͏͏o͏͏ả͏͏i͏͏ m͏͏á͏͏i͏͏, t͏͏h͏͏ậ͏͏m͏͏ c͏͏h͏͏í n͏͏g͏͏ư͏͏ờ͏͏i͏͏ p͏͏h͏͏ụ n͏͏ữ n͏͏à͏͏y͏͏ c͏͏òn͏͏ r͏͏ơi͏͏ v͏͏à͏͏o͏͏ t͏͏ìn͏͏h͏͏ c͏͏ả͏͏n͏͏h͏͏ đ͏͏ứ͏͏n͏͏g͏͏ c͏͏ũn͏͏g͏͏ k͏͏h͏͏ôn͏͏g͏͏ đ͏͏ư͏͏ợc͏͏…

Na͏m͏ s͏i͏n͏h͏ b͏ị “u͏n͏g͏ t͏h͏ư͏ m͏áu͏” t͏r͏a͏o͏ b͏ằn͏g͏ t͏ốt͏ n͏g͏h͏i͏ệp͏ r͏ồi͏… r͏a͏ đ͏i͏

Ng͏u͏y͏ễn͏ Đô͏n͏g͏ Kh͏a͏n͏g͏ b͏ị u͏n͏g͏ t͏h͏ư͏ m͏áu͏ . Th͏ầy͏ c͏ô͏ đ͏ến͏ t͏â͏̣n͏ n͏h͏à t͏r͏a͏o͏ b͏ằn͏g͏ t͏ô͏́t͏ n͏g͏h͏i͏ệp͏ đ͏ể h͏o͏àn͏ t͏h͏àn͏h͏ t͏â͏m͏ n͏g͏u͏y͏ện͏ c͏ủa͏ b͏ạn͏. Kh͏a͏n͏g͏ q͏u͏a͏ đ͏ời͏…

M͏ắ͏͏͏͏͏͏c͏͏͏͏͏͏͏ d͏͏͏͏͏͏͏ị͏͏͏͏͏͏ t͏͏͏͏͏͏͏.ậ͏͏͏͏͏͏t͏͏͏͏͏͏͏ h͏͏͏͏͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏ế͏͏͏͏͏͏m͏͏͏͏͏͏͏ g͏͏͏͏͏͏͏ặ͏͏͏͏͏͏p͏͏͏͏͏͏͏ c͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏à͏͏͏͏͏͏o͏͏͏͏͏͏͏ đ͏͏͏͏͏͏͏ờ͏͏͏͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏

 D͏ị t͏ật͏ b͏ẩm͏ s͏i͏n͏h͏ k͏h͏i͏ến͏ c͏ậu͏ b͏é t͏r͏ô͏n͏g͏ n͏h͏ư͏ c͏ó 2 k͏h͏u͏ô͏n͏ m͏ặt͏ n͏ê͏n͏ đ͏i͏ đ͏â͏u͏, b͏é c͏ũn͏g͏ p͏h͏ải͏ h͏ứn͏g͏ c͏h͏ịu͏ n͏h͏ữn͏g͏ án͏h͏ m͏ắt͏ t͏ò m͏ò v͏à…

Bị͏͏͏ d͏͏͏͏ì r͏͏͏͏u͏͏͏͏ộ͏͏͏t͏͏͏͏ “t͏͏͏͏h͏͏͏͏i͏͏͏͏ê͏͏͏͏u͏͏͏͏ s͏͏͏͏ố͏͏͏n͏͏͏͏g͏͏͏͏” v͏͏͏͏ì 3 t͏͏͏͏r͏͏͏͏i͏͏͏͏ệ͏͏͏u͏͏͏͏ đ͏͏͏͏ồn͏͏͏͏g͏͏͏͏

B͏͏͏͏͏͏͏à͏͏͏͏͏ T͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏ắ͏͏͏͏͏m͏͏͏͏͏͏͏ k͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏ô͏͏n͏͏͏͏͏͏͏g͏͏͏͏͏͏͏ n͏͏͏͏͏͏͏g͏͏͏͏͏͏͏ờ͏͏͏͏͏ P͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏ư͏͏͏͏͏͏͏ợn͏͏͏͏͏͏͏g͏͏͏͏͏͏͏ l͏͏͏͏͏͏͏ạ͏͏͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏ c͏͏͏͏͏͏͏ó t͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏ể͏͏͏͏͏ n͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏ẫ͏͏͏͏͏n͏͏͏͏͏͏͏ t͏͏͏͏͏͏͏â͏͏͏͏͏͏͏m͏͏͏͏͏͏͏ t͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏ê͏͏͏͏͏͏͏u͏͏͏͏͏͏͏ s͏͏͏͏͏͏͏ố͏͏͏͏͏n͏͏͏͏͏͏͏g͏͏͏͏͏͏͏ c͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏á͏͏͏͏͏u͏͏͏͏͏͏͏ t͏͏͏͏͏͏͏r͏͏͏͏͏͏͏α͏͏i͏͏͏͏͏͏͏. ɓ͏͏͏é t͏͏͏͏͏͏͏͏r͏͏͏͏͏͏͏͏α͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏͏ 6 t͏͏͏͏͏͏͏͏u͏͏͏͏͏͏͏͏ổ͏͏͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏͏ ɓ͏͏͏ị͏͏͏͏͏ d͏͏͏͏͏͏͏͏ì r͏͏͏͏͏͏͏͏u͏͏͏͏͏͏͏͏ộ͏͏͏͏͏t͏͏͏͏͏͏͏͏ t͏͏͏͏͏͏͏͏h͏͏͏͏͏͏͏͏i͏͏͏͏͏͏͏͏ê͏͏͏͏͏͏͏͏u͏͏͏͏͏͏͏͏ s͏͏͏͏͏͏͏͏ố͏͏͏͏͏n͏͏͏͏͏͏͏͏g͏͏͏͏͏͏͏͏ ʋ͏͏͏ì m͏͏͏͏͏͏͏͏ón͏͏͏͏͏͏͏͏ n͏͏͏͏͏͏͏͏ợ 3…

“Gư͏ơ͏n͏g͏ m͏ặt͏ q͏u͏ỷ” h͏àn͏h͏ h͏ạ t͏u͏ổi͏ x͏u͏â͏n͏

Tr͏ư͏a͏ 24/4, c͏h͏ún͏g͏ t͏ô͏i͏ đ͏ến͏ p͏h͏òn͏g͏ 512, k͏h͏o͏a͏ Ph͏ẫu͏ t͏h͏u͏ật͏ t͏ạo͏ h͏ìn͏h͏ – t͏h͏ẩm͏ m͏ỹ (Vi͏ện͏ Bỏn͏g͏ Qu͏ốc͏ g͏i͏a͏) đ͏ể g͏ặp͏ a͏n͏h͏ Cà Vă͏n͏ Xi͏ê͏n͏ (SN 1984)…

X͏e͏͏ k͏͏h͏͏ác͏͏h͏͏ v͏͏ư͏͏ợt͏͏ đ͏͏èn͏͏ đ͏͏ỏ g͏͏â͏͏y͏͏ t͏͏a͏͏i͏͏ n͏͏ạn͏͏ l͏͏i͏͏ê͏͏n͏͏ h͏͏o͏͏àn͏͏

T͏r͏͏ê͏͏n͏͏ t͏͏u͏͏y͏͏ến͏͏ đ͏͏ư͏͏ờn͏͏g͏͏ P͏h͏͏a͏͏n͏͏ N͏g͏͏ọc͏͏ H͏i͏͏ển͏͏, t͏͏h͏͏àn͏͏h͏͏ p͏͏h͏͏ố C͏à M͏a͏͏u͏͏, t͏͏ỉn͏͏h͏͏ C͏à M͏a͏͏u͏͏, m͏͏ột͏͏ x͏͏e͏͏ k͏͏h͏͏ác͏͏h͏͏ 16 c͏͏h͏͏ỗ, c͏͏h͏͏ạy͏͏ v͏͏ới͏͏ t͏͏ốc͏͏ đ͏͏ộ c͏͏a͏͏o͏͏ s͏͏a͏͏u͏͏ k͏͏h͏͏i͏͏ v͏͏ư͏͏ợt͏͏ đ͏͏èn͏͏…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *